Thiên đường nô lệ 1

Hộp đêm Boutique, là một ngôi nhà nhỏ độc lập cũ kỹ nằm khuất sâu bên trong con phố. Chẳng có gì đặc biệt hay khác biệt so với bất kỳ cửa hàng nào khác trên con phố yên tĩnh này. Các cửa sổ đều được dán phim cách nhiệt, cách âm khiến người ta không thể nhìn thấy gì hoặc ai ở bên trong. Thứ duy nhất khiến tòa nhà nổi bật so với những ngôi nhà khác trên phố là một tấm biển thủ công xinh xắn với dòng chữ “ Boutique” được sơn trên đó. Việc kinh doanh hộp đêm này tương đối sầm uât, nó thường là địa điểm tụ tập đông đúc nhất thành phố của giới ăn chơi lắm tiền nhiều của.

Ba cô gái, một tóc nâu và hai tóc vàng, bước lên lối vào. Cả ba là những vũ công có tiếng ở hộp đêm này với thân hình nóng bỏng cùng vũ đạo gợi tình, trang phục sexy, được xem như là những con gà đẻ trứng vàng của hộp đêm này. Mỗi bất kì ai đến đây khi đi ngang qua nhanh chóng và liếc nhìn cả ba cô gái với ánh mắt ngưỡng mộ và đầy thèm thuồng.

Nhóm nhảy ba người gồm có Roz, Sun và Neng, cả ba đều là những cô gái xinh đẹp tuổi 20, có kỹ năng múa biểu diễn điêu luyện, lúc đầu cả 3 học chung một học viện múa, thành lập nhóm múa nhưng không có độ nổi tiếng bằng những nhóm khác có đầu tư và quan hệ, những chương trình thì ít lương thì không đủ nuôi sống bản thân, rồi vô tình đến hộp đêm để chơi và tìm được công việc ở hộp đêm có mức lương cao gấp nhiều lần những chương trình lặt vặt họ tìm trên mạng, số tiền bo thậm chí còn cao hơn cả lương tháng họ theo những đoàn ca múa hát. 

“Đây là địa chỉ mà tôi được cung cấp. Trông không giống một hộp đêm chút nào,” Rian lẩm bẩm khi cố gắng nhìn xuyên qua cửa kính màu.

Rian đã nhìn thấy quảng cáo trực tuyến về nhóm nhảy của ba cô gái , anh đang tìm kiếm các cô gái sẵn sàng làm người mẫu , vũ công  cho một khách sạn lớn có nhiều dịch vụ bondage.

Địa điểm chính là Bondage Paradise. Đây là một hòn đảo lớn thuộc sở hữu tư nhân nằm ở đâu đó tại châu Á. Nói tóm lại, đó là một khu nghỉ dưỡng khổng lồ dành cho tất cả những ai quan tâm đến bất kỳ hình thức BDSM,  hoặc có sở thích tình dục đặc biệt nào đó, Paradise cố gắng đáp ứng mọi nhu cầu. 

Điểm thu hút chính của Paradise là Tòa nhà chính. Đây là một khách sạn lớn theo phong cách biệt thự thời Victoria. Khách sạn có 275 phòng, từ phòng đơn nhỏ đến các dãy phòng suite rộng lớn. Tất cả các phòng đều được trang bị một số dụng cụ bondage và fetish cơ bản, tuy có thể lựa chọn nhưng số lượng hạn chế. Một số phòng đơn được trang bị đặc biệt cho việc tự trói buộc. Ở tầng hầm rộng lớn có một số phòng chơi cho thuê với nhiều kích cỡ khác nhau, được trang bị nhiều dụng cụ hơn và tinh vi hơn so với các phòng cho thuê. Một vài phòng chơi này cũng được trang bị đặc biệt cho việc tự trói buộc. Ngoài ra còn có hai hầm ngục công cộng khổng lồ, nơi về cơ bản mọi thứ, ngoại trừ các hình thức chơi cực đoan hơn, đều được cho phép.

Một điểm thu hút rất phổ biến khác của Paradise là các phiên đấu giá nô lệ. Paradise tổ chức hai loại đấu giá, 'Tiêu chuẩn' và 'Theo chủ đề'. Các phiên đấu giá 'Tiêu chuẩn' được tổ chức vào tối thứ Sáu, và các phiên đấu giá 'Theo chủ đề' được tổ chức vào tối thứ Tư. Trong khi các phiên đấu giá 'Tiêu chuẩn' được tổ chức hàng tuần, các phiên đấu giá 'Theo chủ đề' được tổ chức khoảng hai lần một tháng và theo lịch luân phiên, vì vậy mỗi 'Chủ đề' diễn ra khoảng hai lần một năm. Các phiên đấu giá hoạt động trên cơ sở tự nguyện, và không có tiền thật nào được trao đổi trong các giao dịch. Bất kỳ khách nào muốn được bán đấu giá chỉ cần điền vào một mẫu đơn với các giới hạn và thời hạn hợp đồng của họ. Thời hạn hợp đồng được quy định là 24, 48, 72 hoặc 168 giờ (cả tuần), thời gian được tính từ thời điểm bán.

Lý do không sử dụng tiền thật đơn giản là để đảm bảo tất cả người mua tiềm năng, từ những người cực kỳ giàu có đến những người có ngân sách hạn chế, đều có cơ hội công bằng. Mỗi người tham gia đấu giá được phân bổ ngẫu nhiên một số lượng "tín dụng", từ 1 triệu đến 1,5 triệu, mà họ có thể sử dụng trong suốt phiên đấu giá.

Sau một buổi biểu diễn đã hoàn tất, cả ba chuẩn bị rời hộp đêm để về thì người quản lí xuống mời ba cô đến gặp một vị khách đặc biệt từ xa đến muốn trọ chuyện và có ý định muốn mời nhóm nhảy của các cô đến tham dự một bữa tiệc nhảy mở màn thù lao cao ngất vì buổi tiệc dành cho giới thượng lưu xa hoa, bọn họ lên một chiếc xe đã đợi sẵn bên ngoài hộp đêm có tài xể đang chờ.

“Cần tìm người mẫu nghiệp dư. Độ tuổi từ 20 đến 25. Nếu phù hợp, có thể có hợp đồng dài hạn. Thù lao hậu hĩnh cho các cô gái phù hợp.” người quản lí nói trên xe cho bọn họ nghe.

Đó là điều các cô chưa từng làm trước đây nhưng các cô đang muốn kiếm tiền và mức lương mà công việc đó đề nghị khá hậu hĩnh và hợp lí thì họ sẽ chấp nhận. Hai năm qua, các cô sống nhờ sự hào phóng của những đại gia ăn chơi trác táng. Giờ đây, khi các cô cần một nguồn thu nhập khác ổn định nhanh chóng. 

Sau nữa tiếng duy chuyển bằng xe hơi, cuối cùng cũng đến, dưới sự chỉ dẫn của lễ tân thì Ba cô gái rụt rè đến cửa. Bên phải khung cửa có một cái chuông cửa, đặt ở vị trí thấp hơn vai.

Dòng chữ "Vui lòng bấm chuông để được phục vụ" được in trên nút bấm.

“Vậy, cậu định rung chuông không?” Roz hỏi một cách tinh nghịch.

Sun do dự, ngón tay lơ lửng trên nút bấm. Cuối cùng, cô quyết định bấm chuông khi cửa mở.

“À, chắc hẳn bạn là Roz, Sun và Neng nhĩ. Chào mừng đến đây.”

Đứng ở ngưỡng cửa là một người đàn ông trung niên, mỉm cười ấm áp với các cô.

“Chắc hẳn các cô là nhóm nhảy nổi tiếng ở đây phải không. Ba cô gái thật xinh quá. Mời vào.”

Neng, Sun và Roz cười khúc khích  rồi đi theo Rain vào trong.

Cánh cửa khép hờ sau lưng họ.

Bên trong phòng khá rộng rãi. Các móc treo được sắp xếp hợp lý và trưng bày một số ít đồ lót, giày dép và các mặt hàng khác. Các bức tường được trang trí bằng giấy dán tường màu đen với họa tiết lá bạc. Một chiếc đèn chùm nhỏ chiếu sáng căn phòng. Ở hai bên phòng là hai bức ảnh lớn của các cô gái đang mặc đồ lót. Tổng thể tạo nên một không gian phòng ngủ ấm cúng. Tuy nhiên, có một vài vật dụng trang trí có vẻ lạc lõng. 

Nếu không để ý kỹ, bạn có thể không nhận ra ngay rằng các loại dây trói và những thứ tương tự. Cửa sổ chủ yếu trưng bày quần áo da thời thượng. Phải nhìn kỹ hơn một chút mới thấy còng tay, dây nịt và các phụ kiện khác được trưng bày gần chân những ma-nơ-canh ăn mặc chỉnh tề.

Tuy nhiên, nơi đó trông ấm áp và thư giãn. Neng mỉm cười với Roz, Roz nhướng mày đáp lại.

“Tôi biết các bạn đã nghĩ gì khi lần đầu đến đây. Chúng tôi đã kinh doanh ở đây được hai mươi năm rồi. Chúng tôi có rất ít khách hàng nhưng họ lại chi tiêu khá nhiều tiền. Khách hàng của tôi coi trọng sự kín đáo và sản phẩm của tôi luôn đạt tiêu chuẩn cao nhất.”

Ở góc phòng có một người đàn ông trung niên đứng cầm một chiếc máy ảnh trông rất chuyên nghiệp.

“Chào các cô gái, tôi là Rian, đồng thời là đối tác kinh doanh và cũng là giám đốc của chi nhánh ở đây.”

Rian mỉm cười thân thiện và giơ danh thiếp lên như để xác nhận lời nói của mình.

Rian là một người đàn ông trung niên, vóc dáng vạm vỡ. Mặc dù thấp bé nhưng ông vẫn cao hơn hẳn Neng nhỏ nhắn và có chiều cao ngang tầm mắt với Roz và Sun.

Sau khi nhanh chóng nhìn một vòng quanh , Các cô gái hoàn toàn buôn bỏ sự cảnh giác.

"Giờ thì không còn đáng sợ nữa, phải không?" Rain nói với một nụ cười. . "Vẫn còn hứng thú với vị trí này chứ?" các cô ấy nói với vẻ ngạc nhiên.

"Cho đến giờ thì vẫn ổn nhưng không nhất thiết chỉ là điệu nhảy tuyệt vời của các bạn và kèm theo một số phụ kiện để chúng tôi quảng cáo sản phẩm, còn về phần doanh thu sẽ có trong phụ lục hợp đồng rõ ràng cho các bạn." Rain nói.

"Tuyệt vời, nhưng công việc này không dễ như vẻ ngoài đâu." Rain cảnh báo. "Từ góc nhìn của người ngoài, có lẽ trông có vẻ như tất cả những gì chúng ta phải làm là chiều lòng những khách hàng kỳ quặc  Trên thực tế, còn nhiều việc hơn thế nữa."

"Trước hết. Mặc dù tôi không thể xác định được các bạn có đồng ý đến sự kiện đó hay không.. nhưng tôi khá chắc là chúng ta cần minh bạch nhứng việc mà các bạn cần làm để hợp tác với công ty của chúng tôi. Người thuê tôi nói với tôi rằng các bạn rất có triển vọng trong công việc này và có thế thu hút lượng lớn khách hàng cho chúng tôi và đi kèm với sản phẩm chúng tôi sẽ bán chạy cho nên chúng tôi sẵn sàng trả mức lương cao ngất cho các bạn, một buổi trình diễn của các bạn ở chỗ chúng tôi bằng 1 tháng các bạn phải lao động cực lực không ngừng nghĩ thậm chí có thể hơn nữa.

Sau đó, Rain bắt đầu kể cho cả nhóm nghe về mức lương và khách hàng. Rain thất vọng khi cho biết rằng phí họ đã tìm rất nhiều nhân viên nhưng rất ít người mún làm công việc này, một số cho là nó quá kinh dị, một số họ không thích những sản phẩm đó, còn một số bọn họ không có kỹ năng và sức hút để thu hút khách hàng và bán được hàng, cho nên họ luôn tìm kiếm những ứng viên phù hợp không tiếc mức lương thuê cao như nào để có được những người phù hợp với công việc thậm chí đề cập rằng họ cũng nhận được hoa hồng 20% ​​trên tất cả các giao dịch bán hàng. 

“Khách hàng của chúng tôi được chia thành ba nhóm chính: những người mới thích phiêu lưu mạo hiểm, những người theo phong cách Gothic và khách quen, hay như tôi thích gọi họ là – những khách không thường xuyên.” Mặc dù các cô ấy không hiểu cho lắm , Rian vẫn tôn trọng họ và cố kể tỉ mĩ rõ ràng cho các cô gái nghe và hiểu. "Tôi khá chắc chắn rằng tất cả họ đều là những doanh nhân có học thức, thu nhập cao, dựa trên số tiền họ chi cho những thứ này."

Rain dừng lại suy nghĩ. "Các cô còn muốn biết gì nữa không?"

"Tại sao cửa hàng cần chúng tôi để bán được hàng? Theo tôi thấy, cũng có rất nhiều cô gái trẻ đẹp và biết nhảy, thậm chí còn có kinh nghiệm về lĩnh vực người mẫu có thể làm tốt hơn cả chúng tối, chưa chắc chúng tôi có thể làm tốt hơn họ ở điểm nào." Roz nhanh chóng hỏi

"Thực ra, chúng tôi cũng có đăng tìm kiếm quảng cáo, nhưng không phù hợp điều kiện hiện tại . Chúng tôi đang hy vọng tìm được những sự mới mẻ và những phong cách mới, ông chủ của chúng tôi đã tìm thấy thứ gì đó quý giá có thể phát huy tốt nhất từ các cô. Vì vậy, ông chủ của tôi muốn tìm và gặp để thương lượng với các cô đầu tiên khi tôi đến đây càng sớm càng tốt, chúng tôi sắp có một chương trình lớn." Rain nói trong sự mong chờ.

Rain giải thích rằng một số khách hàng thích nhân viên bán hàng mặc thử các loại đồ dùng trói buộc nhưng những nhân viên quá rập khuôn không có hồn và cứng ngắt. Vì vậy, ông chủ của chúng tôi muốn sử dụng những vũ công vừa nhảy vừa quảng bá sản phẩm, tạo một cái mới mẻ đột phá, kèm theo sự dẻo dai của các vũ công cũng như độ linh hoạt trên ánh đèn sân khấu, như một cuộc trình diễn thời trang thời thượng, cũng chỉ đi kèm một vài dụng cụ trói buộc đơn giản không có gì phức tạp cả, như các bạn đã thấy đấy nó chỉ có những thứ mà các bạn nhìn thấy trong căn phòng này thôi, chỉ đặc biệt là các bạn nhảy sẽ được trang bị một số thiết bị khóa hay dụng cụ trói buộc chẳn hạn bị khóa tay hay thiết bị kiềm chế nhẹ nhàng để các bạn thoải mái vận động.

"Khoan đã. Ý không là chúng tôi để khách hàng trói tôi lại để bán được hàng sao?" Sun nhanh chóng hỏi dồn

"Không phải, các bạn chỉ trình diễn điệu nhảy của mình, và bộ phận hậu cần của chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ cho các bạn, còn việc bị trói các bạn chỉ làm mẫu và lên sân khẩu thực hiện một số điệu nhảy bình thường nhưng có thể hơi khó một tí ví dụ như một số thiết bị khóa hay trói tay ra phía sau nhưng chân các bạn sẽ tự do, tôi nghĩ các bạn có thể làm được vì các bạn là vũ công chuyên nghiệp ." Rian nói để trấn an các cô ấy. "Hơn nữa, đội ngũ hậu cần của chúng tôi sẽ cố gắng hạn chế sự bất tiện để các bạn thể hiện hết sức có thể tốt nhất cho buổi trình diễn. Với sự bất tiện đó đi kèm với nó nếu hoàn toàn thành công đi kèm với một mức đãi ngộ tương xứng." Rain dừng lại để các cô gái hiểu ra.

"Hơn nữa, chủ cửa hàng không tán thành việc khách hàng trói hay đụng chạm đến nhân viên." Rian tiếp tục. "Vì lý do an toàn, khi một nhân viên được yêu cầu đeo thiết bị, thiết bị sẽ được nhân viên khác đeo vào – một lần nữa, bạn thấy đấy, an toàn và ổn định cho các bạn. Những thiết bị sử dụng cho các bạn  khả năng phải  tốt nhất cho các bạn thể hiện để thu hút lượng khách hàng. Tất cả các thiết bị đều có một cử chỉ an toàn mà các nhân viên khác biết. Khi từ an toàn được sử dụng, nhân viên kia phải ngay lập tức tháo bỏ tất cả các thiết bị mà họ đã đeo cho đến khi nhân viên bị trói có thể tự tháo bỏ phần còn lại."

"Ồ. Nhiều thứ quá, nhưng nó có bất tiện cho việc chúng tôi thực hiện các động tác múa hay nhảy ." Roz nói và lắc đầu.

"Vậy, các bạn còn câu hỏi nào khác không? " Rian suy nghĩ một lát.

 "Ừ, chúng tôi có phải mặc đồ da không hay những bộ đồ khó chịu kia? Chúng thực sự không phải phong cách của chúng tôi vì nó quá bí bách, trong khi trang phục của chúng tôi là những trang phục sexy mát mẻ để dễ thể hiện các động tác múa nhảy." Neng hỏi và chỉ lên những bộ đồ da trên tường.

"Không." "Trang phục của các bạn do đội hậu cần của chúng tôi chọn và sẽ là những trang phục đơn giản để nỗi bật lên các sản phẩm của chúng tôi như thế điểm nhẫn sẽ là những món đồ trang bị cho các bạn chứ không phải trang phục các bạn đang mặt." Rian nói một cách thận trọng.

 "Chúng tôi không biết những sản phẩm trang bị cho chúng tôi có ảnh hưởng đến việc di chuyển hay thực hiện vũ đạo như thế nào, có thể cho chúng tôi biết trước về những thứ đó như nào không hoặc là để tìm hiểu về thiết bị trực tiếp?" Roz hỏi dò

"À, luôn có hình thức đào tạo tại chỗ mà tôi vừa nói với các bạn, nhưng thực ra không biết các bạn có thể thử xem và có cần diễn tập trước khi kí hợp đồng hay không." Rain nói rồi đứng dậy mở chiếc ngăn tủ lấy một chiếc còng tay bằng da màu đen, mời một trong ba người thử trước một lần xem sao.

Roz được đề nghị thử trước, Sun sẽ mở một bản nhạc, Rain nhanh chóng đeo cái còng tay bằng da vào cổ tay Roz, dùng móc khóa nối hai chiếc còng lại với nhau, hai tay Roz bây giờ đang bị khóa ở phía sau, tiếng nhạc lên Roz thực hiện điệu nhảy khi không có tay quả thật rất khó khăn, nó cản rất nhiều động tác vũ đạo.

" Như thế này làm sao chúng tôi có thể nhảy một cách đơn điệu những bản nhạc cao, quả thật không có tay rất bất tiện, nhưng tại sao lại phải trói hai tay ở phía sau mà không ở phía trước được, ở phía trước phần vũ đạo sẽ không cần phải bàn cãi"? Neng nói khi bản nhạc vừa dứt, Roz vừa dứt động tác .

"Đây là những sản phẩm thiết bị kiềm chế trong bondage, nó phải hạn chế và kiểm soát sự tự do nên không thế nào để cho bạn sự tự do được, và nó đòi hỏi điều kiện khó khăn như thế nên chúng tôi cần những người có khả năng như vậy nên mức thù lao mới cao ngất ngưởng, các bạn có thể gởi cho tôi câu trả lời sớm nhất, tôi hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ vì tôi nghĩ các bạn có thể làm được, tôi cũng phỏng vấn một số nhóm nhảy ở một số hộp đêm khác ở những tiểu bang khác, nếu nhóm nào đáp ứng điều kiện thì bên chúng tôi sẽ kí hợp đồng ngay, tôi mong các bạn sẽ trả lời sớm nhất, đây là danh thiếp các bạn có thể liên hệ cho tôi bây giờ các bạn có thể về nhà nghĩ ngơi và suy nghĩ nhé?" Rain nói rồi đưa danh thiếp cho ba cô gái.

Hôm sau cả ba đến phòng tập, trên đôi giày cao gót 10cm từng người tập những điệu nhảy với cái còng tay khóa sao lưng, những cú lắc hông gợi cảm, những cú đá chân xoay người, những động tác tay biến thành những pha uốn lưng ưỡn ngực, qua đến ngày thứ ba thì họ bắt đầu làm quen dần với việc múa không có đôi tay, cầm danh thiếp của Rain trên tay, cả ba đồng thuận gọi cho ông ấy, một buổi hẹn được diễn ra, rất nhanh cả ba người đã đến gặp Rain tại một địa điểm là một phòng tập múa ba lê vào thứ sáu tới.

Thứ Sáu đến thật nhanh. Các cô gái khó ngủ suốt đêm vì những suy nghĩ về Rain và công việc lạ lẫm đó cứ luẩn quẩn trong đầu. Có lẽ là do tính chất lạ lẫm của công việc. Có thể là do mức thù lao quá cao. Cũng có thể là do công việc quá đổi bất ngờ. Thậm chí, cũng có thể chỉ đơn giản là vì bọn họ mún thể hiện những công việc khó khăn mà người khác không thể làm được nhưng bọn họ sẽ làm được, nhưng dù lý do là gì, các cô cũng không thể diễn tả như thế nào khi không còn tay mà vẫn có thể hiện múa vũ đạo được  trước khán giả.

Các cô gái đến điểm hẹn đúng 10 giờ sáng thứ Sáu và thấy Rain đã đến trước đó vài phút, để cửa không khóa cho các cô ấy đến.

"Chào buổi sáng," Rain gọi từ trong phòng tập vọng ra.

"Chào buổi sáng," Roz đáp lại, hai cô kia cũng cố gắng tỏ ra bình thường.

"Tôi có thể khóa cửa cho đến khi chúng ta mở cửa lúc xong công việc có được không?" gRain hỏi.

Rain khóa cửa lại, và  mời bọn họ một tách cà phê mới pha từ văn phòng phía sau. Họ thảo luận về việc chuẩn bị và họ bắt đầu làm việc.Phòng tập hầu như không có ai khác ngoài bọn họ và Rain đang chờ sẵn, xung quanh các góc phòng còn có máy quay đã lắp sẵn.  chủ để công ty xét duyệt nếu đạt yêu cầu chúng ta sẽ chính thức kí hợp đồng và tiến hành sắp xếp cho buổi biểu diễn đầu tiên", Rain vỗ tay ra lệnh cho cả ba người kia chuẩn bị và nhanh chóng chuẩn bị bật máy quay.

Sau 5 phút thay đồ các cô gái bước ra giữa phòng tập trong một kiểu trang phục giống nhau như họ từng biểu diễn ở hộp đêm, cùng một loại đầm ôm body trơn bóng màu đỏ hai dây, chiếc đầm ôm trọn body hiện lên các số đo vòng từng mi li mét của từng người, vòng một vòng ba nổi bật, vòng eo uốn lượn, đôi chân thon thả bọc trong đôi tất bóng loáng trên đôi sandan cao gót, chuẩn bị cho việc thực hiện điệu nhảy không tay.

"Bây giờ ai là người mở màn nào?" Roz lên tiến cầm chiếc còng tay bằng da mà hôm trước Rain đã đưa cho họ về để thử thách.

Sun xoay người lại đưa hai tay ra sau định là người sẽ quay đầu tiên nhưng Rain đã ra hiệu cho việc đó dừng lại.

"Tại sao lại từng người quay để chúng ta tốn quá nhiều thời gian, chúng ta không có nhiều thời gian cho việc này , các bạn phải có sự đồng điệu và hoàn thành một điệu múa cùng nhau vì khi chương trình diễn ra thì các bạn sẽ thể hiện cùng nhau trên sàn diễn cơ mà" Rain nói trong vẻ gấp gáp.

"Nhưng chúng tôi chỉ có một đạo cụ mà bạn đưa cho chúng tôi để thực hiện làm sao có thể thực hiện cùng nhau cơ chứ" Neng nói có vẻ trách móc ngược lại Rain đã không cung cấp đạo cụ cho họ để họ luyện tập.

Rain xách một chiếc túi nhỏ nhưng có vẻ nó quá nặng tầm khoảng 5kg, bên trong có 6 cái còng tay số 8 bằng inox, và 3 chiếc còng chân cùng loại nhưng có dây xích dài khoảng 20cm, cả ba mở to mắt nhìn nhau đứng hình vài giây.

"Nhanh lên nào, rồi chúng ta sẽ tập làm quen dần với những thứ như này trong công việc " nói rồi Rain cầm vài chiếc còng lên đầu tiên là Roz hai tiêng cạch cạch, hay tay cô ấy đã bị còng ở phía sau lưng, inox lạnh ngắt chạm vào cổ tay, như dòng điện chạy khắp cơ thể , Sun và Neng cũng nhanh chóng bị còng hai tay ra sau lưng, Rain xách những cái còng còn lại lui vào chỗ máy quay bắt đầu mở nhạc sàn ra lệnh cho cả 3 người bắt đầu tiết mục biểu diễn. 

Một đoạn nhạc đi qua có vẻ không có gì làm khó được các cô gái vẫn một số động tác khêu gợi, những vũ điệu múa tay được thay thế bằng sự uyển chuyển của cở thê, chủ yếu là phần ngực, eo và mong được sử dụng nhiều hơn mặc dù việc dùng tay để chỉnh váy để né tránh việc bị lộ liễu hơi khó khăn hơn một chút. 

"Rất tốt các cô gái, ngờ các cô gái lại có năng khiếu đến vậy, tôi vừa nhận được một thông báo từ ông chủ, ông ấy mún giữ sự thăng băng của các bạn đến mức nào, bây giờ tôi sẽ thêm một ít sự kiềm chế nữa xem các bạn thể hiện như thế nào?" Rain nói rồi với tay xách chiếc túi bước đến chỗ 3 cô gái, một chiếc còng thêm vào hai khủy tay, khiến cho vòng một được tôn lên thật rõ nét,, còn đang mãi chìm trong suy nghĩ thì Rain đã ngồi xuống thêm cho mỗi người một chiếc còng chân, tiếng lạch cạch răng cưa khóa còng bóp lại, inox lạnh ngắt chạm vào da thịt cảm giác đối với bọn họ thật khó diễn tả thành lời đang lâng lâng chưa định hình được thì tiếng nói của Rain cắt hết suy nghĩ của bọn họ.

"Nào hãy thể hiện hết sức đi nào, đây là thử thách cuối cùng cho các bạn để đáp ứng được yêu cầu của công ty, hợp đồng hậu hĩnh đang đợi các cố qua phần thể hiện này nữa thôi?" Rain vừa dứt lời cắt ngang bọn họ.

"Như thế này thật khó duy chuyển đừng nói đến việc thực hiện vũ đạo, tay cảm giác như không có thật sự để giữ thăng bằng, chân không thể di chuyển được xa, khoảng cách bước đi như vậy làm sao có thể được cơ chứ?" Neng thốt lên
"Thử thách quái quỷ gì thế này, chết tiệc?" Sun lẩm bẩm đầy than vãn.

"Chúng ta hãy cố thử xem, dù gì cũng đã đến đây rồi, biết đâu cơ hội lại tới với chúng ta, rất nhanh chúng ta có thể không còn lo nghĩ đến việc kiếm tiền sau này." Roz Cảm thấy hơi khó khăn thật nhưng cố trấn an hai người đồng đội của mình .

Tiếng nhạc phát lên, những vũ điệu không còn nhanh nhạy được như trước vì tay bị hạn chế quá mức khiến cơ thể khó giữ thăng bằng, chân bị hạn chế di chuyển còn 20cm của sợi xích nối còng chân, vì thế điệu nhảy chủ yếu dựa trên sự uyển chuyển của ba vòng chầm chậm nhưng lại hiện ra rõ rệt sự khêu gợi, Rain nhìn vẻ khêu gợi kia thật sự không thể kiểm  soát được nữa rồi nhưng phải cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

Lần này khủy tay ép chặt lại làm cho việc giữ thăng bằng khó khăn thêm, cộng với việc đôi chân bị kiểm soát làm cho bọn họ trông thật sự khó khăn hơn, nên vũ đạo phải dựa vào nhau để hỗ trợ nhau không ngã bằng thân hình đồng hồ cát của nhau một cách gợi tình như những cô gái đồng tính, đoạn nhạc kết thúc cũng là lúc rain nghe một cuộc gọi điện thoại từ ai đó.

"Quá tuyệt vời các cô gái, phía công ty sẽ có phần thưởng cho các cô gái hôm nay, các cô gái hãy đợi vài phút" Rain nói rồi rất nhanh ra khỏi cửa bỏ lại cả ba cô gái đang bị còng tay và chân như vậy tại phòng tập. 

"Này Roz, sao ông ta không mở khóa cho chúng ta mà đi nhanh như vậy, chúng ta phải làm sao bây giờ?" Neng hỏi Roz.

"Tôi không biết nhưng chúng ta phải đợi ông ấy trở vào mở khóa thôi, chúng ta không có chìa khóa, trong bộ dạng như thế này thì chúng ta không thể ra ngoài được." Roz nói và trấn an cho nhau.

"Quả thật những cái còng này nó thật thú vị, cảm giác khó tả làm sao đấy không thể diễn tả được, tớ thấy cũng trông thật thích thú?" Sun nói và cười không ngừng lắc lắc tai để kiểm tra những cái còng tay của mình và cử động chân kiểm tra còng chân cảm nhận sự tù túng mất tự do mà nó mang lại, còn Roz và Neng nhanh chóng duy chuyển đến chỗ của Rain kiểm tra xem có chìa khóa để mở khóa thoát khỏi cái mớ hỗn độn này, nhưng họ không biết rằng mọi diễn biến của họ trong phòng tập đều được camera theo dõi qua màn hình xem trực tiếp của ông chủ của họ.

Ba mươi phút trôi qua, trong khi Sun nghịch ngợm với mấy cái còng inox trên người mình thì Roz và Neng bắt đầu lo lắng, họ nghĩ rằng có khi nào họ bị nhốt lun trong những cái khóa này không và có người nào đó vào đây phát hiện họ trong bộ dạng như thế này, nếu bị phát hiện thì không biết sẽ ra sao, cuối cùng sau gần 1 tiếng đồng hồ thì Rain cũng quay trở lại, tiểng cửa mở làm các cô giật bắn mình nghĩ là người khác đến.

"Anh làm cái quái gì thế để chúng tôi trong bộ dạng này như vậy mà không để chìa khóa cho chúng tôi?"Neng nói mà giọng mún hét lên với Rain.

"Tôi xin lỗi đã để các cô chờ lâu, quả thật tôi đợi phần thưởng từ công ty cho các cô, bây giờ các cô có mún nhận phần thưởng không?" Rain nói rồi rút ra một tấm sec trị giá 10 nghìn đô la từ trong túi, và chiếc chìa khóa mở còng. 

Cả Roz và Neng có vẻ giận dỗi, bổng tiếng chuông cửa kêu lên làm cả hai giật mình, Rain nhanh chóng đến mở cửa.

"À đến rồi, phần thưởng cho các cô đã đến, hiệu suất công ty thật là nhanh thật" Rain mở cửa nhận một cái hộp nhỏ bằng bàn tay từ một người chuyển phát nhanh, anh ta đóng cửa quay lại rất nhanh mở hộp bên trong là một cái còng số 8 nữa nhưng một bên có tận 3 cái còng, còn một bên chỉ có 1 cái. 

" Nào các cô gái đến đây nào, hãy lấy phần thưởng cho ngày hôm nào?" Rain ra lệnh cho bọn họ tập trung lại giữa phòng tập, theo sự sắp xếp của Rain cả ba người xoay lưng lại vào nhau, cạch cach ba tiếng còng khóa, đầu trên 3 cái khóa kia khóa vào mỗi cái còng cổ tay mỗi người, giờ thì tác dụng của cái còng đó là xích cả ba cái còng cổ tay của 3 người lại với nhau, tiếp đến Rain ra lệnh cho cả 3 ngồi xuống,việc ngồi xổm xuống trên đôi giày cao gót là một khó khăn rồi thì việc tay bị còng không có điểm tựa nữa là một khó khăn hơn cả, rất vất vả cả 3 người mới ngồi xuống được, bây giờ chiếc váy ngắn đã tuột lên làm mọi thứ đã lộ hết không thể che được, việc ngồi xổm thằng bằng trên đôi cao gót giữ được thăng bằng đã là chuyện rất khó khăn, giờ phải khép chặt hai đùi để tránh lộ hàng nữa buộc họ phải quỳ gối để tránh ngã, Rain lôi ba sợi xich nối còng chân của cả 3 người , một tiếng cạch nữa 3 sợi xích móc vào đầu kia của 1 chiêc còng rời còn lại, giờ đây cả ba như kiểu hogtied bằng còng nhưng lại dính chùm cùng nhau, cả ba hiện đang quỳ gối để chống đau chân, bị hogtied bằng 1 cái còng chung, 3 cổ tay dính chặt với nhau, nối với 3 cổ chân vào chung một chỗ, giờ thì thật sự khó khắn.

"Các cô gái hãy lấy phần thưởng nào, hãy lấy chìa khóa và tự mở còng và nhận phần thưởng nhé, chúc các bạn thành công?"  Rain lấy chìa khóa mở còng đặt cách họ tầm 3m, mở cửa đi ra ngoài chào tạm biệt bọn họ.

Cả 3 người nhanh chóng bắt đầu di chuyển đến vị trí lấy còng, Roz ra lệnh cho họ đồng thanh đứng lên để di chuyển vì quỳ gối như thế không thể duy chuyển đồng điệu, cô đếm bắt đầu đứng dậy, khoảng cách giữa cổ tay và cổ chân chỉ cách nhau tầm 20cm và thế là vừa đứng lên đã kéo theo cổ chân ngã nhàu, giờ thì thật sự khó rồi, Roz và Sun ngã nằm sắp kéo theo Neng nằm ngữa, thật chết tiệc cái còng thử thách nó làm cho bọn họ không thể tự mình di chuyển được, cả bọn họ loay hoay mãi, người này nằm sẽ kéo theo hai người kia ngã theo một cách dây chuyền, 3m đói với họ bây giờ hơn cả 3km.

Roz bắt đầu loạn lên, Neng cố giật mạnh tay nhưng trong sự bất lực có thừa, đôi tay bị kiềm hãm kéo thôi đôi chân bây giờ cũng bất lực theo, không tài nào đứng được thì làm sao di chuyển đễn chỗ lấy chìa khóa, mún lăn đi cũng không được, cả ba người dính lấy nhau bởi cái còng chùm kia, kèm theo đôi chân bị khóa với cổ tay.

Một tiếng sau tình trạng vẫn không thay đổi,  cả ba thật sự bất lực, Rain bước vào lấy tấm séc cất đi và đưa chìa khóa cho bọn họ tự mở khóa còng, cuộc chiến kết thúc không có phần thưởng nào mà chỉ có sự bất lực đầy tiếc nuối, cả ba bọn họ được thông báo đã qua được vòng sơ loại sẽ được thông báo vào vòng cuối cùng, bây giờ họ có thể về để nhường lại căn phòng này cho một nhóm khác sắp đến để tham gia thử thách.

Ban đầu họ nghĩ chỉ có bọn họ nhưng bây giờ họ mới hiểu công việc này có mức lương cao ngất ngưỡng nên sẽ thu hút rất nhiều người đến ứng tuyển, nhưng họ không hay biết rằng trong lúc họ bị kiềm chế và tìm kiếm cơ hội thoát thân đã tạo cho họ một cảm xúc khó có thể giải thích, cái cảm giác bị ràng buộc, bị bất lực đã kích thích một số bản nẳng của cơ thể họ mà chưa phát hiện ra, bên dưới của bọn họ đã trở nên ẩm ướt ra tận chiếc quần lót lúc nào không hay, thậm chí khi khi inox còng tay chạm vào Sun đã ướt,  chất liệu lạnh .tanh đó , sau một hồi cảm nhận cô ấy đã ẩm ướt ra tận đôi tất của mình.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

thế giới BDSM của cô gái tập 2

thế giới BDSM của một cô gái: TẬP 1